Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện Ấy ???. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện Ấy ???. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010

Hạnh phúc thật sự không phải "cái ngàn vàng"

Hạnh phúc thật sự không phải "cái ngàn vàng"
Để “trả thù” cô ấy, tôi phải tìm được cái quý giá kia của người con gái khác.

Sau khi đọc bài viết “Nước mắt đêm tân hôn”, tôi cũng muốn chia sẻ với chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống câu chuyện của tôi, về một tình yêu chân thành nhưng cũng chỉ vì cái màng trinh mỏng manh ấy mà chúng tôi đã suýt để mất nhau.

Tôi nghĩ rằng, mình cũng sẽ chẳng bao giờ tha thứ được cho người yêu như anh… bởi vì trong suy nghĩ của tôi, trinh tiết của người con gái là yếu tố quyết định để đánh giá phẩm hạnh, sự đoan trang của người con gái. Nhưng trong một lần say xỉn, tôi đã không kiềm chế được bản thân mình và làm chuyện ấy với người yêu của mình. Và thật bất ngờ khi tôi đã không tìm thấy những giọt máu đào của cô ấy trên tấm ga trải giường.

Khi biết người yêu mình không còn trinh, tôi cảm thấy khinh bỉ và ghê tởm cô ấy khi đã từng “chung chạ” với người đàn ông khác. Chính vì thế, tôi đã cố tình làm cho cô ấy đau đớn, xấu hổ… cho đến khi cô ấy không chịu được sự khinh bỉ của tôi, cô ấy sẽ chủ động rời xa. Trước khi cô ấy quyết định ra đi, cô ấy đã nói với tôi rằng: “Em sẽ không tìm được ai yêu em nhiều như anh và anh cũng vậy”. Tôi chẳng thèm để ý đến những lời nói của cô ấy lúc đó. Vì với tôi, cái quan trọng nhất là trinh tiết của cô ấy, là phẩm hạnh của người phụ nữ mà tôi sẽ quyết định lấy làm vợ…

Hạnh phúc thật sự không phải "cái ngàn vàng", Bạn trẻ - Cuộc sống, Trinh tiết, cái ngàn vàng, trinh trắng, chuyện tình yêu, tình một đêm

Với tôi, cái quan trọng nhất là trinh tiết của cô ấy... (Ảnh minh họa)

Để “trả thù” cô ấy, tôi quyết định phải tìm được cái quý giá kia của người con gái khác. Một tháng, hai tháng… ba bốn tháng trôi qua… Mối tình chớp nhoáng tiếp theo của tôi là một cô gái 9x không còn trong trắng… và đến mối tình sau nữa, tôi đã tìm được cái mà tôi mong muốn. Nhưng dù chiếm hữu được “cái ngàn vàng” của người con gái khác, tôi vẫn không cảm nhận được hạnh phúc thật sự… bởi tất cả chỉ là sự gượng ép, sự tìm kiếm một điều phù phiếm, chứ không phải là một tình yêu đích thực.

Chính lúc này đây, tôi thèm được yêu và yêu thương thật sự, tôi thèm sự quan tâm, vỗ về của người con gái chín chắn đã rời xa tôi trước kia chứ không phải những cô gái 9x nông nổi, ngây thơ. Và tôi nhận thấy mình đã mất đi rất nhiều thứ kể từ khi để người con gái tôi yêu thương nhất phải ra đi. Từ một chàng trai đàng hoàng, chững chạc… tôi trở thành một kẻ không ra gì, yêu đương lăng nhăng với những cuộc tình chợt đến, chợt đi…

Tôi đã mất đi rất nhiều thứ kể từ khi mất em… kể cả những người bạn thân quen tự bao giờ, tôi cũng chẳng thèm quan tâm, để ý. Cuộc sống không có em bên cạnh, tôi chỉ biết sống cho bản thân mình, cho những cuộc chơi thoảng qua, cho những tình yêu chớp nhoáng…

Rồi một ngày, tôi quyết định ra khu đô thị, nơi tôi và em đã từng ngồi đó, đã từng chia sớt với nhau bao nỗi vui buồn, đã từng ôm ấp, âu yếm nhau bên những chiếc ghế đá… Tôi chán nản đốt từng điếu thuốc như một kẻ bụi đời… và bỗng nhiên, một giọng nói thân thuộc lai cất lên: “Anh hứa bỏ thuốc với em rồi kia mà”. Chính giọng nói thân thương ấy đã khiến một thằng đàn ông tưởng chừng như đã chai lì với tất cả một lần nữa rơi nước mắt. “Em đã nói là không ai yêu anh nhiều như em mà. Em chẳng sợ mất anh đâu… em chỉ nghĩ là liệu mình có tha thứ cho anh được hay không thôi. Còn về “chuyện kia” thì về anh hỏi mẹ để biết em có lỗi gì với anh không? … Cảm ơn anh vì anh đã ở đây! Em yêu anh rất nhiều”.

Hạnh phúc thật sự không phải "cái ngàn vàng", Bạn trẻ - Cuộc sống, Trinh tiết, cái ngàn vàng, trinh trắng, chuyện tình yêu, tình một đêm

Dù chiếm hữu được “cái ngàn vàng” của người con gái khác, tôi vẫn không cảm nhận được hạnh phúc thật sự… (Ảnh minh họa)

Tôi chỉ hỏi: “Tại sao em không giải thích với anh? Tại sao em bắt anh phải khổ sở như thế?”… Em chỉ lặng lẽ nói: “Em có giải thích thì anh cũng chẳng tin đâu”… Và cũng đêm hôm ấy, tôi biết rằng, người con gái tôi yêu thương bao năm qua chưa bao giờ làm gì có lỗi với tôi, cũng chưa từng phản bội tôi. Cô ấy là một người con gái đoan trang, có phẩm hạnh, đạo đức… chứ không phải “hư hỏng” như tôi đã từng nghĩ.

Đêm hôm ấy, cũng là một lần nữa tôi tìm lại được hạnh phúc thật sự của cuộc đời mình. Câu chuyện của tôi không phải trong phim ảnh, cũng chẳng phải là cổ tích… mà đấy là câu chuyện tình yêu của tôi, một tình yêu thực sự chân thành giữa cuộc đời rất thực.

Cuối năm nay, hai chúng tôi sẽ kết hôn với nhau. Đấy là niềm hạnh phúc lớn lao nhất trong cuộc đời tôi và cô ấy. Chúng tôi sẽ được ở bên nhau, được thành vợ thành chồng, được chung sống dưới một mái nhà hạnh phúc… Tôi tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ phải làm cô ấy khổ vì tôi nữa. Tôi sẽ bù đắp cho những lỗi lầm mà tôi đã gây ra cho cô ấy, người con gái tôi hết mực yêu thương!

»»  read more

Yêu phải đúng thời điểm

Yêu phải đúng thời điểm
Tình yêu sẽ chắp cánh cho các bạn trẻ nếu yêu đúng người và đúng thời điểm (ảnh minh họa).


- Tình yêu đâu phải là bản năng như ta ăn uống hằng ngày, thấy đói thì ăn, thấy khát thì uống.


Con hỏi mẹ “Khi đang đi học, nếu biết yêu có ảnh hưởng đến sự nghiệp sau này không?”. Con gái, một lần nữa con làm khó mẹ rồi.

Con ạ, còn trong độ tuổi “cơm cha, áo mẹ, chữ thầy”, các con bị động về vật chất, kiến thức và kinh nghiệm sống non nớt lắm! Loại trừ một số bạn trẻ yêu nhau vì do tự ái, sự háo thắng, yêu để có bồ đi chơi... nhưng cũng có những tình yêu nghiêm túc, phải không con? Song, dù nghiêm túc hay không thì những tình yêu bồng bột đó chẳng mang lại kết quả. Con biết tại sao mẹ nói như vậy không? Bởi ở lứa tuổi của con, nhiều bạn trẻ đến với nhau khi chưa hiểu mình yêu để làm gì!

Rõ ràng các con còn quá trẻ, chưa có chút kinh nghiệm nào trong cuộc sống giúp hiểu người mình đang yêu. Thậm chí ở lứa tuổi các con, có bạn yêu chỉ với mục đích thưởng thức hương vị của tình yêu. Xuất phát từ mục đích nông cạn đó, nhiều đoạn kết của những mối tình thường mang đến hậu quả khôn lường. Một số bạn trẻ bỏ dở chuyện học hành, trở thành những người cha người mẹ bất đắc dĩ.

Con gái của mẹ! Tình yêu cũng như bao điều khác trong cuộc sống, nếu đến với nó mà không mảy may có chút kinh nghiệm sống thì khác gì đang thử vận may trong một canh bạc. Người may mắn thì ít, kẻ thất bại thì rất nhiều. Nếu người lớn khuyên ngăn, bày vẽ, lo lắng cho các con, các con bày tỏ: “Tình yêu không có ranh giới tuổi tác, cần gì người lớn chỉ bảo rồi mới yêu...”. Đúng là lập luận của tuổi trẻ các con không sai nhưng chưa hẳn đúng. Con có biết sao không? Tình yêu đâu phải là bản năng như ta ăn uống hằng ngày, thấy đói thì ăn, thấy khát thì uống.

Yêu phải đúng thời điểm, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyện tình yêu, mối tình đầu, tình yêu giới trẻ, hạnh phúc, tình yêu học sinh

Tình yêu đâu phải là bản năng như ta ăn uống hằng ngày, thấy đói thì ăn, thấy khát thì uống (Ảnh minh họa)

Mẹ nói như vậy không có nghĩa trong cuộc sống vì mưu cầu sự nghiệp mà không nghĩ đến tình yêu, mẹ chỉ muốn chia sẻ với con tình yêu nên đến vào lúc nào, thời điểm nào thì hợp lý nhất. Ngay cả mẹ cũng chưa có câu trả lời để con xem đó là chuẩn mực. Nhưng con ạ, tình yêu là động lực giúp người ta vươn xa trong sự nghiệp nếu nhận thức đầy đủ và có trách nhiệm. Ngược lại, nó là khối thuốc nổ làm tương lai và sự nghiệp của ta biến thành mây khói, để rồi tạo ra một cái hố sâu thăm thẳm trong cuộc đời. Tuy nhiên, nếu ai đó quá đam mê sự nghiệp mà xem tình yêu như là... thứ vứt đi thì họ sẽ sống trong sự cô đơn, tẻ nhạt và buồn chán...

Con gái yêu của mẹ! Tình yêu và sự nghiệp là hai điều quan trọng trong đời sống của mỗi người. Nếu ví tình yêu như mảnh vườn màu mỡ để ươm mầm hạnh phúc, thì sự nghiệp là hạt giống gieo đúng thời vụ mùa gặt sẽ bội thu. Tình yêu và sự nghiệp chẳng mâu thuẫn nhau mà còn hỗ trợ nhau. Khi yêu đúng người và đúng thời điểm, tình yêu ấy sẽ chắp cánh cho con bay thật cao, thật xa...

»»  read more

Thứ Sáu, 5 tháng 11, 2010

"Xin lỗi, em chỉ là một con... đĩ"

"Xin lỗi, em chỉ là một con... đĩ"
Cuộc đời chị là cả một chuỗi ngày dài bất hạnh... (Ảnh minh họa)

- Khi viết câu chuyện về chị, tôi nghĩ đến tựa đề của một cuốn sách của một tác giả trẻ. Vì trong câu chuyện và cuộc đời người phụ nữ này trải qua cho tới lúc chị đi đến quyết định cuối cùng hình như chỉ gói gọn trong đúng tám chữ ấy.

Chị còn trẻ lắm, trẻ so với anh, trẻ so với cái quyết định sau khi ly hôn sẽ sống như thế đến hết cuộc đời. Chị thề không bước vào cuộc sống hôn nhân thêm một lần nào nữa. Sẽ như thế nào nhỉ, nếu như song hành một mình cô độc không chồng, không con, không gia đình.

Tôi gặp chị khi đang đi tìm nơi tư vấn về các thủ tục ly hôn. Chị bảo muốn biết trình tự của việc đó ra sao, liệu người vợ có đặc quyền nào được giải quyết ly hôn một cách nhanh nhất để tránh sự níu giữ của người chồng kéo dài thời gian gây nên đau khổ cho cả hai. Khi nghe người tư vấn nói về vấn đề chia tài sản sau khi ly hôn, chị bảo không cần vì chị sẽ ra đi tay trắng. Chị sẽ không giành lấy hay đòi chia một tí nào trong khối tài sản chung của hai vợ chồng. Tất cả chị sẽ để lại cho anh, nó sẽ là món quà cuối cùng trong cuộc sống vợ chồng giữa anh và chị.

Cuộc đời mình là cả một chuỗi ngày dài bất hạnh cho đến khi gặp được anh ấy. - Mắt chị buồn, xa xăm. - Bố mẹ chia tay khi mình mới 7 tuổi. Trong tâm trí của mình lúc ấy là hình ảnh bố nghiện rượu đánh đập ba mẹ con như cơm bữa. Ngày nào bố cũng bắt hai anh em xách chai đi mua rượu. Không có tiền, bố bảo mang gạo của mẹ đi đổi không thì mua rượu chịu. Lần nào mà xách chai về không thì thế nào cũng bị bố đánh.

Trước đây lúa gạo nhiều trong nhà, hai anh em mình còn có cái mà mang đi đổi rượu cho bố. Sau này đến mùa thu hoạch được bao nhiêu mẹ mang sang gửi nhờ ông bà hoặc hàng xóm và nói với bố là trả nợ hết. Vì thế dù bố có bắt mang thóc gạo đi đổi, anh em mình cũng chẳng có cái mà mang đi. Đó là nguồn cơn cho những trận đòn mà bố dành cho ba mẹ con mình. Đến khi không thể chịu đòn của bố được nữa, mẹ nói sẽ bỏ bố. Lúc đầu mẹ bảo sẽ nuôi cả hai anh em mình nhưng chẳng hiểu sao khi ra tòa, họ lại xử anh trai về với bố còn mình về với mẹ. Sau khi bỏ bố, mẹ mang mình sang tỉnh khác làm ăn và tái hôn với một người đàn ông khác.

Mẹ nói, bố dượng yêu mẹ và sẽ che chở cho hai mẹ con đến hết đời. Mình không yêu bố dượng nhưng nếu được sống cuộc đời không bị roi vọt giáng xuống thường xuyên như trước đây thì cũng đã may mắn. Tâm hồn của một đứa trẻ lên 10 chỉ nghĩ được có vậy. Đúng là sống với bố dượng, mẹ con mình không thiếu ăn, không bị đòn roi... Nhưng... cái gì cũng có giá của nó.

"Xin lỗi, em chỉ là một con... đĩ", Bạn trẻ - Cuộc sống, Gai ban hoa, qua khu, noi dau, hanh phuc, tinh yeu, ly hon

Thật khó có thể che đậy một quá khứ nhơ nhuốc... (Ảnh minh họa)

Sau khi cưới nhau, bố dượng xin cho mẹ vào làm ở một khu công nghiệp. Công việc của mẹ chủ yếu là làm ca đêm và đây chính là mầm mống bất hạnh mới đến với mình. Thời gian đầu mẹ đi làm, mình ăn cơm, học bài rồi đi ngủ nhưng sau đó thì mình thấy dượng vào ngủ chung. Ông ấy bảo mẹ đi làm nên ngủ một mình buồn. Mình cũng chỉ nghĩ đơn giản giống như bố con ngủ với nhau nên cũng không phản đối.

Cũng chính đêm đầu tiên ngủ chung ấy, ông bố dượng cướp đi sự trong trắng của một đứa trẻ 12 tuổi. Rồi những đêm vắng mẹ ông bố dượng bất nhân ấy tiếp tục dở trò đồi bại với đứa con gái riêng của vợ. Trước khi quan hệ, chị đều được bố dượng cho uống hai viên thuốc mà sau này chị mới biết là thuốc tránh thai. Điều oái ăm nhất là trò chơi lạc thú của ông ta đã biến chị thành một cô bé nghiện sex từ lúc nào.

Thay vì phản đối, sợ hãi trốn chạy thì chị lại vui vẻ chấp nhận. Tình trạng đó kéo dài cho đến ngày mẹ chị được cô giáo thông báo tình hình học tập của con gái sa sút nghiêm trọng. Một đêm nhà máy có sự cố về máy móc, mẹ chị được cho nghỉ làm bất ngờ về nhà không báo trước. Đập vào mắt bà là một sự thật vừa phũ phàng vừa đau đớn. Cơn giận ù tai khi bà nghe chồng thú nhận đã quan hệ với con gái bà được một thời gian khá lâu và con bé cũng... vui vẻ đồng ý.

Bà chỉ biết gào lên chửi chồng và vơ quần áo nhét vào túi rồi tống đứa con gái ra khỏi nhà. Bà bảo nếu chị quay về bà sẽ chém chết chứ không thể chấp nhận đứa con gái mới tí tuổi đầu đã làm cái chuyện đồi bại ấy.

Quá sợ hãi trước trận cuồng phong của mẹ, chị ôm quần áo bỏ nhà ra Hà Nội. Nhưng làm gì để tồn tại được giữa thành phố đông đúc xa lạ này? Ngay trong đêm đầu tiên chị bị hai thanh niên dẫn vào xin việc tại một nhà nghỉ sau khi buộc phải trả công cho hai gã một bữa quan hệ thỏa thuê. Vốn có chút nhan sắc, hình dáng lại phổng phao như thiếu nữ nên chị được chủ quán ưu ái, cuộc đời của một đứa trẻ 12 tuổi trở thành gái gọi trong một nhà nghỉ bắt đầu từ đó.

Rồi chị gặp và làm quen với anh khi đó anh làm nghề xe ôm gần nhà nghỉ. Ban đầu chị cũng chỉ xem anh như một người làm nghề xe ôm bình thường, những lần đi khách chị đều thuê anh chở, và rồi không hiểu sao chị thấy tin tưởng ở người đàn ông hơn mình 20 tuổi này. Chị kể hết hoàn cảnh của mình, trong một vài lần đi, anh khuyên chị nên từ bỏ chốn bùn nhơ, kiếm một công việc gì đó để làm lại cuộc đời. Chị không tin và cũng không dám từ bỏ công việc đang có vì không biết đi đâu làm gì để sinh sống.

Một lần đi khách về khuya, anh dừng lại ở phố vắng và tỏ tình với chị. Anh bảo yêu và quyết tâm đưa chị trở lại con đường lương thiện của một phụ nữ bình thường. Chị bảo không có tình cảm nên từ chối nhưng anh bảo thời gian sẽ khiến chị yêu anh, chỉ cần chị đồng ý từ bỏ chốn bùn nhơ ấy. Trước đây chị không dám từ bỏ vì nghĩ rằng xã hội đã xem những người như chị là một loại bỏ đi. Sẽ chẳng có người đàn ông nào chấp nhận và yêu thương một người đã từng làm... đĩ. Chuyện hạnh phúc gia đình là điều không tưởng.

Anh đưa chị ra khỏi cảnh đi khách hàng đêm đến một trung tâm việc làm đăng kí làm người giúp việc. Chị đi làm được mấy tháng, anh sợ chị lại quen đường cũ nếu không có anh bên cạnh "kèm cặp" nên đã quyết định cưới chị. Anh đã cho chị một mái ấm thật sự. Vậy mà giờ đây chị cay đắng phá vỡ tình cảm đó với một lời xin lỗi phũ phàng: xin lỗi anh, em chỉ là một con đĩ, không xứng đáng làm một người vợ...

Yêu chồng nên mới... ly hôn

Nói ra thì thật phũ phàng nhưng đúng là mình kiên quyết li hôn vì quá khứ nhơ nhuốc ấy. Dù thực tại anh ấy chấp nhận, bao dung và cố gắng đưa mình về cuộc sống bình thường. Nhưng mình biết, có một người vợ hoàn lương không hề dễ dàng.

Ngày anh đưa về ra mắt gia đình cho đến khi chị chính thức làm vợ chị luôn phải mang cái vỏ bọc do anh tạo dựng lên. Chị là đứa trẻ mồ côi sống nhờ mái ấm tình thương, nay đang làm nghề giúp việc ở Hà Nội. Anh gặp và quen chị khi đèo chị đi chăm sóc bà chủ ốm ở bệnh viện. Anh bảo vì hạnh phúc gia đình, chị hãy giúp anh chôn vùi quá khứ.

Đối với anh, biết và bao dung để yêu thương chị là được, còn người thân của anh vẫn rất khó lòng chấp nhận một cô con dâu đã từng có một quá khứ đen như thế. Chị đồng ý, bởi quá khứ ấy là một sự nhục nhã trong cuộc đời chị, nếu chôn vùi được thì đó là điều may mắn nhất.

Thế nhưng cuộc đời vẫn không dành cho chị sự may mắn ấy trọn vẹn. Không biết vì sao mà thân thế và quá khứ của chị lại đến tai gia đình nhà chồng. Vậy là một cuộc họp gia đình được mở ra, chị trở thành một tội nhân với tài lừa đảo trai nhà lành. Ngay lập tức, bố mẹ chồng bắt chồng chị phải bỏ ngay người vợ lăng loàn kia. Dẫu gia đình chẳng khá giả gì nhưng từ trước đến nay họ vẫn là một gia đình gia giáo. Anh không nghe lời gia đình và cũng từ đấy hạnh phúc của anh chị bị chi phối.

Để giải thoát gánh nặng tâm lý cho chị, anh xin phép được ra ngoài thuê nhà sống riêng. Vậy là ngoài cái tội quyến rũ, lừa gạt trai nhà lành giờ chị thêm cái tội chia rẽ tình cảm gia đình. Chị bảo với anh không cần làm vậy, chị sẽ nhẫn nhịn cho đến ngày mọi người chấp nhận. Anh không chịu và kiên quyết dọn đồ ra ngoài sống riêng. Người chồng ấy có thể giúp vợ mình thoát khỏi sự soi mói ngày thường của người thân nhưng vẫn không thể nào bịt được miệng lưỡi của thiên hạ.

Chị không ít lần đau lòng khi chứng kiến cảnh anh nhảy xuống đấm thẳng mặt một phụ nữ khi chị này chỉ đường cho một khách hàng của anh bằng giọng điệu: "Quang xe ôm có vợ đã từng làm đĩ hả? Nhà đằng kia kìa..."

"Xin lỗi, em chỉ là một con... đĩ", Bạn trẻ - Cuộc sống, Gai ban hoa, qua khu, noi dau, hanh phuc, tinh yeu, ly hon

Chị buộc lòng phải ly hôn dù rất yêu chồng... (Ảnh minh họa)

Anh bảo đánh phụ nữ là điều nhục nhã đối với người đàn ông nhưng anh không thể chấp nhận được việ người ta sỉ nhục vợ mình như thế. Thỉnh thoảng những trận ẩu đả tương tự như thế vẫn xảy ra. Có người biết lỗi im lặng nhưng có người không chịu được đã tru tréo lên rằng sự thật là vợ anh đã từng làm công việc đó thì có giờ mà phải chối, phải che đậy... Người lớn nói được thì trẻ con cũng có thể bắt chước, thỉnh thoảng cái từ đáng khinh bỉ lại được mọi người gắn liền mỗi khi nhắc đến chuyện vợ chồng chị.

Chị biết anh rất khổ tâm nhưng vì yêu thương chị nên cố bênh vực và bảo vệ chị. Nhưng nhìn anh sống dằn vặt với điều ấy chị cũng đau khổ không kém. Nhất là chuyện con cái của hai vợ chồng gặp trắc trở. Chị đã không thể có con được vì đã từng nạo phá thai quá nhiều. Ngay cả điều bất hạnh ấy anh cũng nén chặt trong lòng bảo rằng chỉ cần chị nhẫn nhịn vượt qua tất cả dư luận để sống hoàn lương thật tốt thì chuyện con cái không thành vấn đề.

Họ sẽ nhận con nuôi và sống thật hạnh phúc. Chị biết đó là tình yêu thương vô cùng to lớn, là sự bao dung như trời biển. Cả cuộc đời này chị sống cũng không thể bù đắp hết tình cảm ấy của anh. Nhưng rồi chính những lời chân tình và đầy đau khổ của mẹ chồng đã khiến cho chị nghĩ lại.

Tôi không chấp nhận cô vì cô có quá khứ đáng khinh nhưng con trai tôi thì khác. Cô không thấy nó quá tốt đối với cô sao, vì cô nó bỏ cha bỏ mẹ, vì cô nó sống với cái danh có vợ đã từng làm đĩ hết cả cuộc đời, và giờ vì cô nó trở thành thằng đàn ông không con cái. Một tháng nó đánh nhau vì cái quá khứ của cô mấy lần chắc cô cũng đếm được. Cô có cố gắng trở thành vợ tốt của nó thì cái quá khứ của cô cũng hủy hoại nó dần dần. Vì thế nếu yêu nó thật lòng cô hãy buông tha cho nó. Hãy để cho thằng con trai tôi được bình thường như người khác, có vợ có con, sống yên bình.

Chỉ cần mẹ chấp nhận, chỉ cần mọi người bao dung cho con như anh ấy thì cuộc sống của bọn con sẽ hạnh phúc.

Cứ cho là tôi vì con mà chấp nhận cô đi nhưng thiên hạ ai chấp nhận và hiểu cho nó đây. Cái tiếng lấy vợ đã từng làm đĩ của nó lan xa đến tận quê tôi rồi. Từ ngày lấy cô nó trốn biệt không dám về quê cùng bố mẹ.

Mẹ chồng chị nói nhiều. Chị hiểu điều đó là tấm lòng của một người mẹ lo cho tương lai đứa con trai. Bao đêm nhìn chồng ngủ mà mặt mày thâm tím vì bảo vệ danh dự cho vợ, chị thấy đau xót. Con đường hoàn lương của chị sao mà khó khăn thế. Và cuộc sống có vợ hoàn lương của một người đàn ông tử tế cũng gian nan và đau khổ thế.

Chị quyết định giải thoát cho anh, cứ như mẹ chồng chị thì có thể anh sẽ đau khổ một thời gian nhưng tất cả bình yên trở lại. Chị sẽ làm một điều gì đó cho anh giống như anh đã và đang làm cho chị. Sự hi sinh này thật phũ phàng với cả anh và chị nhưng chị hi vọng sẽ giúp anh có được một cuộc sống mới sau này. Cuộc sống mà anh sẽ được làm một người cha, sẽ không phải sống với cái tiếng là lấy vợ đã từng làm đĩ. Đó là sự lựa chọn của chị nhưng sao khi nghe chuyện tôi vẫn thấy xót xa cho một số phận.

»»  read more

Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2010

Tôi yêu say đắm... cha nuôi mình

Tôi vẫn hay gọi vợ anh là "mẹ", xưng "chị" với các con anh, tôi sống dưới danh nghĩa “con gái hờ” của anh như vậy, đã từ rất lâu rồi...

Tôi yêu say đắm... cha nuôi mình

Ảnh minh họa

Tôi vẫn gọi anh với cái tên thân thuộc “Pa”. Tôi thường trêu anh: "Kòi gọi như vậy không phải là gọi ba đâu nhé. Mà là từ 'Pa' trong chữ 'ù pa' tiếng Hàn Quốc đó, có nghĩa là anh ý!". Còn anh chỉ cười và bảo: "Ba hay 'ù pa' thì anh vẫn sẽ mãi yêu thương tôi thật lòng...

Tôi nhớ lại lần hai đứa gặp nhau. Hồi đó, hoàn cảnh của tôi rất khó khăn. Đó cũng là khoảng thời gian tăm tối nhất. Tôi bị người yêu lừa dối rồi phản bội. Tôi đau đớn tột cùng. Tôi đã yêu hắn, tin tưởng hắn, trao cho hắn cái thứ quý giá nhất của đời con gái. Vậy là 20 năm gìn giữ, cuối cùng tất cả đã tan biến bởi một phút yếu lòng. Để rồi hắn quay lưng bỏ tôi lại một mình, bơ vơ, lạc lõng...

Một ngày không xa, bỗng dưng hắn quay trở lại. Một lần nữa, tôi mềm lòng trước những lời xin lỗi của hắn. Có ai ngờ đâu hắn đã lao vào con đường cờ bạc, lô đề. Hắn cầu xin sự giúp đỡ ở tôi. Lúc bấy giờ tôi cũng chỉ là một đứa sinh viên, làm sao có nhiều tiền vậy mà giúp hắn? Cái duy nhất đáng giá lúc bấy giờ tôi có là chiếc thẻ sinh viên. Tôi cho hắn mượn "cắm" để lấy tiền trả nợ. Vẫn hy vọng hắn sẽ làm lại cuộc đời, thế nhưng tôi lại bị hắn lừa.

Suy sụp tinh thần, gánh trên vai một khoản nợ. Tôi cũng đã định về nhà và mong sự tha thứ, giúp đỡ của gia đình. Nhưng lại thấy sợ… Trong suy nghĩ của ba, tôi là đứa con gái ngoan. Tôi không muốn làm ba buồn. Suốt khoảng thời gian đó, tôi không biết phải đi đâu về đâu. Một mình lang thang giữa chốn phồn hoa đô thị tấp nập. Tôi đã định buông xuôi để tất cả. May mắn sao ngày hôm đó, tôi đã vô tình gặp anh.

Anh đã xuất hiện đúng lúc. Anh hiểu và thông cảm trước những gì mà tôi đã trải qua. Anh là người đã cho tôi biết rằng, trên đời này vẫn còn nhiều lắm những tấm lòng nhân ái. Tôi chỉ nhớ anh bảo với tôi: "Sống trên đời phải có một tấm lòng”. Anh cho đi rất nhiều mà không mong sẽ nhận lại. Chỉ mong tôi sẽ cố gắng để vượt qua. Vậy là tôi đã có tiền trả cho người ta để lấy thẻ sinh viên về và lại tiếp tục đến trường.

Những ngày sau đó, anh vẫn thường xuyên nhắn tin hỏi thăm động viên tôi. Tôi quý anh đơn giản là một sự biết ơn. Bởi khoảng cách tuổi tác không cho phép chúng tôi đến gần nhau hơn nữa. Với lại, anh cũng đã có gia đình. Vợ anh hiền hậu, xinh đẹp, họ cũng đã có với nhau hai đứa con trai thông minh, học giỏi. Tôi và anh vẫn cố giữ khoảng cách. Tôi chỉ xưng hô anh-em khi chỉ có 2 người. Nhưng ra ngoài tôi luôn mồm gọi “Pa ơi. Pa à”...

Thời gian cứ thế trôi đi, tôi và anh không tiến xa hơn nếu như không có một ngày… Tai họa vô tình ập xuống gia đình tôi. Ba tôi ngã bệnh nặng, chỉ còn mình mẹ lo toan gánh nặng gia đình. Thế nhưng rồi không lâu sau thì sức khỏe của mẹ cũng giảm sút trầm trọng. Tôi là chị cả, cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài việc cắp sách đến trường. Em tôi khi đó mới chập chững bước chân vào cổng trường đại học. Tôi không biết phải làm sao? Một lần nữa anh lại ở bên cạnh, giúp đỡ tôi vượt qua những giây phút khó khăn nhất.

Anh lo lắng, quan tâm đến tôi rất nhiều cả về vật chất lẫn tinh thần. Tôi đã “nợ” anh rất nhiều. Anh không bắt tôi phải trả bằng bất cứ cái gì. Anh muốn tôi sẽ đến bên anh nhưng đó không phải là sự ép buộc. Đến giờ nghĩ lại tôi mới biết, ngày đó tôi đến với anh không phải là để trả nợ gì hết. Mà đó là sự tự nguyện, là thứ tình cảm tôi không cưỡng nổi lại trái tim.

Tôi đã yêu anh. Mối quan hệ bí mật ấy kéo dài suốt 2 năm. Tốt nghiệp đại học với tấm bằng khá đẹp, và cũng nhờ mối quan hệ của anh nên giờ tôi đã có công việc ổn định trong cơ quan nhà nước. Trước mặt mọi người, tôi đã quen với cái danh là "con gái nuôi" của anh. Tất nhiên, cả gia đình anh cũng biết rất rõ điều ấy. Tôi vẫn hay gọi vợ anh là "mẹ", tôi là "chị" của các con anh, tôi đã sống với cái danh “con gái hờ” của anh như vậy, đã rất lâu rồi.

Cuộc sống vật chất đầy đủ, anh không để tôi thiếu bất cứ cái gì. Thế nhưng nhiều lúc trong lòng tôi cảm thấy chống trải vô cùng. Anh vẫn nói, anh yêu tôi nhiều,nhiều lắm, song cũng không muốn giữ tôi lại cho riêng mình. Bởi tôi còn quá trẻ, còn cả tương lai phía trước nữa. Bây giờ ổn định cuộc sống rồi, anh bảo tôi hãy chọn lấy một người và anh sẽ trở thành người “Ba” thật sự của tôi. Thế nhưng mà…

Dường như trái tim tôi đã đóng chặt mất rồi. Nơi đó chỉ dành riêng cho mình anh mà thôi. Có những lúc đứng một mình trong góc khuất, lén trộm nhìn anh hạnh phúc bên gia đình, nước mắt tôi lại tuôn rơi. Tôi chạnh lòng. Những ngày cuối tuần tôi chỉ có một mình. Những ngày lễ, kỷ niệm cũng chỉ một mình. Nhưng tôi vẫn mãn nguyện, bằng lòng với tình yêu mình đang có.

Tôi biết anh yêu tôi bằng tình yêu lớn lao như thế nào. Tôi trân trọng sự chân thành trong tình yêu anh dành cho tôi. Nhưng hôm nay tôi đã khóc. Tôi khóc vì lòng mình cảm thấy mệt mỏi. Tôi không đủ sức đấu tranh với chính mình. Tôi buộc phải lựa chọn. Nhưng tại sao tôi vẫn không thể nào xóa được hình bóng của anh trong trái tim mình. Tôi ko biết phải làm sao bây giờ nữa. Tôi rất cần một lời khuyên.

»»  read more

Thứ Tư, 14 tháng 7, 2010

Sự kỳ diệu của tình yêu

Nó chưa bao giờ dám thú nhận rằng nó yêu một người trong thế giới ảo.

Nó từng yêu, từng rung động, mối tình đầu đẹp và trong veo, nhưng nhanh chóng chết yểu chỉ đơn giản vì nó là người sống thực tế. Người con trai của nó quá trẻ và cậu ấy cũng có những ước mơ, cũng như nó vậy. Nên chẳng có lý do gì nó ngăn cản khi cậu ấy kiếm được học bổng du học tại Paris hoa lệ. Cậu ấy nói hãy chờ cậu ấy về, 4 năm chẳng ngắn nhưng cũng chẳng dài chỉ cần hai đứa có niềm tin. Nó đáp lạnh lùng, "Nhưng em không có niềm tin".

Vì nó là đứa thực tế, nên nó rất ngán ngẩm việc kết bạn hay làm quen qua chát chít, hoặc qua blog cũng vậy. Nó từng cười giãy giụa khi đọc một bài về tình yêu của hai kẻ không biết mặt nhau. Họ yêu nhau qua Yahoo, và cũng trao nhau những yêu thương qua Yahoo, nó tự hỏi rằng tại sao lại có những người có thể chấp nhận một tình yêu như thế.

BUZZ

- Cho hỏi ai đấy?

- Mình đọc mấy bài của bạn trên blog thấy hay hay nên muốn làm quen.

- Tức là bạn không biết mình là ai?

- Ừ! Trước thì không biết nhưng sau thì sẽ biết!

Một kiểu làm quen cũ rích và quê mùa, nó nhếch môi cười

- Nhưng mình không có hứng làm quen với bạn. Bibi

Chắc chắn sẽ là những lời ả ôi, năn nỉ làm quen, nó lại nhếch môi cười và cũng hơi tò mò chờ đợi.

- Ừ! Vậy xin lỗi làm phiền. Bibi

Nó như đang từ trên độ cao 500m rơi một phát xuống cái đệm kimdan, nó hơi nóng mặt, bởi vì nó luôn cho nó cái quyền cao ngạo trước người khác, nhưng không cho ai có quyền cao ngạo trước nó. Vậy kẻ này là ai? Mà dám cao ngạo với nó?

Nó không đáp lại, nhưng trong lòng hậm hực.

- Có vẻ cậu đang ấm ức trước câu nói vừa nãy của mình? - Phải 5 phút sau, cái nick lạ và vô duyên kia mới lại lên tiếng.

- Không - Nó lạnh lùng đáp lại.

- Thôi đi, đọc vài entry trên blog của cậu mình hiểu cậu, tuy chưa nhiều, nhưng 5% chắc là hơi ít - Kẻ kia lại tiếp lời.

- Cậu là kẻ rất vô duyên, tuy mới chát với cậu vài giây, nói là hiểu về cậu thì là nói ngoa, nhưng cân lên chắc cũng hiểu được về cậu đến 2 lạng, chưa kể cân điêu.

Cái icon mặt mỉm cười từ nick lạ

- Uh cũng có vài người nói mình là kẻ vô duyên, phải hiểu mình lắm mới nhận xét đúng như vậy.

Gặp đối thủ rồi đây, có vẻ không tầm thường như mình nghĩ, nó say mê đáp trả ckẻ vô duyên kia. Đã ba giờ sáng, nó giật mình, không nghĩ rằng chát với kẻ vô duyên và lạ mặt kia suốt hơn hai tiếng đồng hồ.

- Thôi muộn rồi mình đi ngủ đây - Nó cắt đứt cuộc chát chít vô bổ.

- Ừ, con gái không nên thức khuya, cậu viết trên blog, nói cậu không phải một cô gái đẹp, thức khuya nhiều thì chắc chắn lời cậu nói sẽ có một ngày thành sự thật

Một cái icon tức giận được gửi từ nó.

- Mình có thể là một trường hợp ngoại lệ không? Cho mình add nick nhé - Cái nick lạ kia ỷ ôi.

- Không

- Thôi không sao, dù sao mình cũng nhớ nick của cậu rồi - Cậu ta phán một câu xanh rờn.

Đã hơn một tháng trôi qua, không phải chỉ là qua chát chít nữa, hai người trao đổi số điện thoại, những tin nhắn đi rồi đến, không bao giờ cần phân biệt thời gian đêm ngày sáng tối. Và cả những cuộc điện thoại dài bất tận. Nói với nhau những chuyện trên trời dưới biển, nó kể cho người đó nghe về cuộc sống sinh viên khi xa nhà của nó, về gia đình nó, về người bà nội quái gở và người mẹ luôn nhẫn nhịn của nó, nó kể về mối tình đầu đẹp và trong veo. Có lẽ không còn quá nhiều khoảng cách giữa hai người lạ giờ thành quen. Nó là đứa sống thực tế nhưng cũng có lúc nó viển vông, con người mà, ai hoàn hảo được, nó chép miệng.

Hai người yêu nhau.

Trong một đêm mưa rất to, nó vắt vẻo trên ghế được kê sẵn ngoài ban công, tai đeo phone, nói chuyện điện thoại với cậu ấy như mọi khi.

- Hà Nội đang mưa to lắm, và mình thấy hơi lạnh - Nó phàn nàn trong điện thoại.

- Nếu mình đang ở cạnh cậu, cậu có cho mình ôm cậu không?

Nó ré lên cười sặc sụa.

- Anh yêu em.

- Cái gì cơ?

- Anh yêu em.

Một, hai, rồi ba giây, nó đang đứng một mình, nhưng sao mặt nó nóng ran thế này, và không thể chối bỏ rằng tim nó đang đập thình thịch, nó lấp liếm:

- Ừ! Vui nhỉ?

- Không vui.

- Vì sao?

- Vì em không nghiêm túc và không tin anh!

- Thế Anh đang nghiêm túc đấy hả?

- Ừ.

Tít..tít..tít, nó tắt phụt điện thoại, nó không hiểu sao hành động như thế, có lẽ nó là người thực tế, và nó cảm thấy đây là chuyện hoang tưởng, hoặc cậu ấy vừa trêu đùa nó. Nó mặc kệ cho nhạc điệu Aloha réo ầm í, nó không bắt máy.

Một cái message được gửi đến:

- “Tai sao em lai tat may, le ra anh phai noi voi em cau nay tu lau roi, anh yeu em, anh biet co the em khong tin, em cho do la tro dua, anh cung khong tin la anh yeu em, nhung do la su that, em tin hay khong tin cung duoc.”

- “Sax, anh em co day, xin thua anh la anh kem em 5 thang tuoi, va tinh yeu cua anh moi nuc cuoi lam sao, anh biet mat mui em the nao chua? Biet nha em o dau chua? Anh biet ve em cung nhieu lam thi phai? Mot cai nick, mot so dien thoai. Nhieu qua nhi?”

- “Em co the cuoi nhao anh vi anh la ke ngu ngoc khi yeu mot tinh yeu ngu ngoc, dung anh khong biet mat em dep hay xau, khong biet nha em, nhung anh biet anh yeu em, va dung hoi anh vi sao, chinh anh cung khong biet dau?”.

- “Qua du roi day, cau im di.”

Nó bấm những phím bấm như điên trong điện thoại, cũng như tâm trạng hỗn loạn của nó lúc này. Nó biết rằng nó thích người con trai ảo đó, nhưng nó cố tình trốn tránh, nó không cho phép điều đó xảy ra và nó không công nhận.

Sau cái đêm hôm đó, hai người không nhắn tin, không gọi điện, và không chát. Đến ngày thứ ba, một tin nhắn được gửi từ cậu ấy.

- "Em dang lam gi? Anh muon nghe giong noi cua em."

Nó không nhắn lại. Nó không dám thú nhận, nhưng sự thật là tim nó run lên khi điện thoại báo có tin nhắn của cậu ấy. Ba ngày, nó cảm thấy nó không còn là nó nữa, cái dây nồi cơm điện bị hỏng, nó cũng muốn nhắn tin nói với cậu ấy, nó bị muỗi đốt nó cũng muốn mè nheo với cậu ấy. Nó nhận ra, hơn một tháng qua, mặc dù cậu ấy không có mặt bên cạnh nó, nhưng những gì diễn ra trong cuộc sống của nó, nó đều thông báo cho cậu ấy biết.

Một tuần sau, “lời tỏ tình trong mưa” hai người yêu nhau - nó vẫn cười nói như vậy với Gif - tên cậu ấy do nó đặt cho, nó dựa theo tên thật của cậu ấy, và vì cậu ấy rất cao nên nó muốn gọi cậu ấy là con hươu cao cổ (Giraffe), và sau này nó còn phát hiện ra Gif còn có thể là chữ viết tắt của gift ( món quà).

Nó thường cười trong điện thoại nói rằng: Em phải đấu tranh tư tưởng mãi khi quyết định yêu anh.

- Ừ! Anh cũng thế, anh sợ yêu phải một bà cô già khó tính thì chết.

Nó không dám hé răng kể cho đám chiến hữu của nó nghe về tình yêu quái gở ấy của nó, vì sĩ diện, vì không muốn bị bạn bè cười là ngu ngốc.

Gif nói đầu tháng sẽ lên thăm nó. Nó là đứa tự tin, cởi mở và hòa đồng, nó không sợ giao tiếp, bất cứ ai khi gặp nó, cũng cảm giác thoải mái và thấy gần gũi khi nói chuyện với nó. Nhưng nó không bao giờ tự tin vì ngoại hình của nó. Nó không xinh, nếu không muốn nói là xấu, ngoài thông minh và nói chuyện có duyên ra thì nó không có điểm gì hấp dẫn người khác, đặc biệt là con trai, với một người như Gif, nó càng thấy lệch. Tất cả những gì nó biết về Gif thì có thể đặt cho Gif một cái tên chung là Hotboy.

Mặc dù nó không tệ đến nỗi như nó miêu tả nhưng nó cố gắng tả nó như là một kẻ xấu xí nhất quả đất, để Gif, không vỡ mộng đến khi gặp nó. Thậm chí nó nói rằng, cuộc tình này sẽ chết yểu ngay sau khi hai người gặp nhau. Dường như Gif bỏ ngoài tai tất cả những gì nó nói, và cậu ấy vẫn nôn nóng gặp nó như nó là một hot girl vậy.

Sáng thứ bảy, trời Hà Nội đẹp đến kì lạ. Gif hẹn lên thăm nó, nó hứa sẽ ra bến xe Gia Lâm đón Gif, vì Gif không thuộc đường Hà Nội. Nó mất gần hai tiếng để loay hoay với đống váy áo và chát chít lên mặt, nó không bao giờ trang điểm, nhưng hôm nay là ngoại lệ. Không quá tệ, nó nhìn vào gương, và mỉm cười. Nhưng ngồi trên xe bus nó vẫn thấy run. Nó sợ. Nó nghĩ: Ừ! Nếu cậu ấy chê nó, nó sẽ chia tay, không có gì phải tiếc một người con trai như thế. Nó đưa ra hàng trăm lí do nhưng nó vẫn sợ, bởi vì gần hai tháng qua, tất cả đẹp như một giấc mơ, những lời nói ngọt ngào, cả những giận hờn, và đã có lúc là những giọt nước mắt. Nó không muốn mất đi, và nó cũng tỉnh táo để ý thức được rằng nó yêu người con trai ảo kia. Nó nói khi gặp nhau nó sẽ chạy đến ôm Gif thật chặt không nói gì cả. Sắp rồi, nó sắp chạm tay đến tình yêu thật sự của nó rồi...

"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau"

Sau tin nhắn: " Em xin loi, em khong du can dam de gap anh, em chap nhan mot tinh yeu ao, hang ngay chi can anh nhan tin cho em, chi can anh lang nghe em noi la du, em khong du can dam de gap anh, vi em biet, sau khi gap nhau xong thi tat ca se cham het, va em khong muon nhu the, vi em yeu anh"

Trường Giang loay hoay, không biết phải làm sao, cậu đứng ở bến xe Gia Lâm chờ cô gần một tiếng, Giang kiên nhẫn gọi cho cô hàng trăm cuộc điện thoại, nhưng vô vọng, cô tắt máy.

Giang mua một tấm bản đồ Hà Nội và tìm đường đến địa chỉ nhà cô, lần trước cô cho Giang địa chỉ để Giang gửi lên cho cô con Mèo bông. Nhà cô không khó tìm, bấm chuông nhưng hình như không có ai ở nhà, Giang dựng xe chờ cô.

Giang yêu cô gái đó, một thứ tình yêu viển vông đến kì lạ, tất cả đều không thể tin Giang yêu một cô gái ảo, thậm chí Giang còn chưa được nhìn thấy khuôn mặt của cô ta. Nhưng những entry cô viết trên blog về một tuổi thơ không bình yên, cô viết về kỉ niệm của mối tình đầu, Giang cảm thấy như có sự đồng cảm. Sau những cuộc chát chít, những lời nói đầy kiêu ngạo của cô, Giang nhận ra rằng Giang có ấn tượng sâu sắc về cô. Cô luôn nói rằng cô không xinh, cô thậm chí rất xấu. Nhưng Giang tin cảm cảm giác của Giang chưa bao giờ là sai, cô là một người con gái sâu sắc, Giang tin rằng cậu đã không sai khi yêu cô gái ấy.

Giang là một nhân vật nổi tiếng trong giới 8X xứ cảng, một gia đình bề thế và một ngoại hình lý tưởng. Giang là niềm mơ ước của nhiều cô gái. Nhưng không ai hiểu được tất cả những suy nghĩ trong lòng Giang, cho đến khi gặp người con gái đó. Chưa gặp Giang, nhưng cô gái hiểu Giang, chỉ cần nghe giọng nói của Giang cô biết Giang buồn hay vui, khi Giang gửi cho cô xem webcam và những tấm ảnh Giang chụp, cô không trầm trồ khen Giang đẹp như người ta vẫn làm, cô chỉ nhận xét Giang có đôi mắt buồn, không giống với cậu. Khi tất cả mọi người nhìn vào những bề ngoài hòa nhoáng của Giang, thì cô lại nhìn Giang theo một hướng khác. Và Giang yêu cô gái ấy, không cần biết cô xấu hay đẹp, nhưng Giang tin cô ấy là một cô gái đẹp – ít ra đẹp trong mắt Giang.

Nó lang thang ở Hồ Tây suốt cả buổi sáng, 12h kém, “Có lẽ Gif đã quay xe về Hải Phòng” nó lẩm bẩm và bắt xe bus trở về nhà. Nó tiếc nuối như vừa đánh mất điều gì đó rất lớn, nó không được ôm Gif chặt như nó từng nói. Nó hụt hẫng. Có lẽ mọi chuyện phải dừng lại. Nó không biết những gì nó và Gif trải qua được người ta công nhận là tình yêu chưa? Nhưng riêng trong trái tim nó biết rằng, nó thật sự yêu, và thật sự trân trọng người con trai đó. Người con trai ở bên nó dỗ dành khi nó buồn, hay những giận hờn vô cớ. Người con trai luôn thì thầm vào tai nó những lời nói ngọt ngào, dỗ nó vào giấc ngủ say…

Nó sững lại, dáng một người con trai đang ngồi trên chiếc Nouvo mang biển 16, tim nó như nhảy điệu lam bát đa, nó không biết nên đi tiếp, hay quay đầu lại. Tim nó ngừng lại, như một đoạn phim quay chậm, cái dáng cao nghêu kia đang từ từ quay lại nhìn nó.

Sững lại!

- Em không ôm anh thật chặt như em đã hứa?

Giang tiến lại gần nó nháy mắt cười, nụ cười của một chàng trai lâu ngày mới gặp người yêu.

Nó phải cố gắng để ra vẻ tự nhiên.

Nó lắp bắp một câu hỏi ngớ ngẩn:

- Sao anh chưa về, sao anh biết em là em?

- Anh biết em là em vì em là em – Giang bật cười và trả lời ngộ nghĩnh với câu hỏi ngớ ngẩn của nó.

- Cổ anh dài lắm rồi, chờ em nãy giờ, chắc dài thêm mấy mét - Giang vẫn tiếp tục xóa tan sự bối rối của của cả hai bằng những câu nói hài hước, có phần gượng gạo.

- Anh điêu - Nó nguýt Giang, luống cuống mở cửa, Giang ngồi lên Nouvo, cười ngạo nghễ ra vẻ đắc thắng.

- Em không đủ can đẩm để ôm anh thì hãy để anh ôm em - Vừa nói Giang vừa ôm nó từ đằng sau, nó lập cập, cửa nhà vẫn chưa mở xong.

- Anh có bất ngờ khi gặp em không? - Nó không xoay người lại, nhưng cất tiếng hỏi khẽ

- Có!

- Thất vọng lắm à?

- Ừ.

Nó im lặng, những gì nó lường trước không sai.

- Anh thất vọng, vì anh nghĩ em là cô gái có cá tính, tự tin và rất bản lĩnh, nhưng hóa ra em là kẻ chạy chốn hèn nhát.

- Còn gì nữa không? Còn ngoại hình của em?

- Quay lại đây anh xem nào? - Vừa nói anh Giang vừa xoay đôi vai đang run lẩy bẩy của nó

- Ừ, phải công nhận là em không xinh.

Một giọt nước mắt lăn trên gò má nó, suốt 20 năm qua, đôi lúc muốn chết quách đi, vì thi thoảng đi trên đường bị lời chế giễu ác mồm của bọn con trai. Giang là người không thuộc về nó, cũng như không thuộc về thế giới của nó.

- Anh yêu em - Giang lau nước mắt trên gò má nó và thì thầm - Anh yêu một cô gái thông minh, bản lĩnh, tự tin và nghị lực.

- Anh sẽ hối hận.

- Anh chưa bao giờ nói ba từ “Không bao giờ”, nhưng lần này thì anh nói "Anh không bao giờ hối hận".

- Em làm sao có thể tin anh?

- Em không cần phải tin vội đâu, em còn ít nhất khoảng 60 năm nữa để vừa thử nghiệm vừa chứng minh.

Nó ôm chặt Gif, niềm hạnh phúc vỡ òa, nó không cần biết ngày mai hay ngày kia Gif có đổi ý không, chỉ cần biết, ngay tại giờ phút này Gif chấp nhận nó, chấp nhận những khiếm khuyết của nó.

Cho đến bây giờ Giang không thể lí giải tại sao anh yêu cô gái đó, cũng không cần hiểu làm gì, cậu chỉ cần biết, cậu đang yêu rất nhiều và cũng được yêu rất nhiều, thế là đủ.

Giang không sai khi đặt trọn niềm tin và tình yêu cô gái ảo đó. Nhưng nay là thật, cô tồn tại thật. Và tình yêu là thật.

Trên thế giới này, có bao nhiêu người thì sẽ có bằng ấy cách yêu.

(st)
Posted Image

[Nhanh như gió thổi,tĩnh như rừng lặng,ngùn ngụt như lửa cháy,vững như núi trụ

Khôn cũng chết,Dại cũng chết.Biết thì sống
»»  read more

YÊU MỘT NGƯỜI, LÀ KHI...

Là khi bạn quên mất mình là ai, quên mất cái gọi là địa vị, danh dự...

Là khi một ngôi sao Hollywood phải lòng một anh chàng bán sách (NOTTING HILL)

Play soundtrack or  movie sound

Quote

"-For June who loved this garden from Joseph who always sat beside her.’ Some people do spend their whole lives together."

- NOTTING HILL

Là khi thủ tướng Anh Quốc không ngần ngại thể hiện tình yêu của mình với cô hầu gái (LOVE ACTUALLY)

Là khi một người đàn ông giàu sang sống trong những khách sạn năm sao, đi những chiếc Limousine bóng loáng lại không nề hà leo lên một căn gác trọ tồi tàn để ngỏ lời cầu hôn 1 cô gái điếm vẫn thường lang thang trên đại lộ Hollywood đêm đêm...(PRETTY WOMAN)

Quote

"-I’m gonna treat you so nice, you’re never gonna let me go"

- PRETTY WOMAN

Listen to "Pretty Woman"

Là khi bạn chấp nhận mạo hiểm trong tình yêu- một việc làm mà bạn chưa bao giờ dám. Từ bỏ một đám cưới trong mơ với một cô dâu trong mơ để rượt theo chiếc taxi của cô gái " làm việc gì cũng dở, chỉ có nụ cười là quyến rũ mà chết người mà thôi" (A GUY THING)


Là khi bạn và người ấy có đến 12 đứa con mà vẫn yêu nhau như ngày đầu gặp gỡ. Những gánh năng mưu sinh nhiều lần khiến bạn đau đầu, nhưng bạn vẫn hy sinh nhận lấy nhiệm vụ chăm sóc những đứa trẻ để người ấy an tâm cho chuyến công tác đầu tiên sau ngày cưới. Trong khi miệng méo xệch vì lũ trẻ, bạn vẫn nói nói "Anh ổn, em yêu à" cho người ấy an lòng! (CHEAPER BY THE DOZEN)

Quote

"Cảm giác mất mát duy nhất mà bạn thật sự cảm nhận được là khi bạn yêu một ai đó hơn cả chính bản thân mình."

- Phim Chàng Will Hunting tốt bụng



Là khi bạn chấp nhận mọi khổ đau, phản bội mà người ấy mang đến cho ta, mà vẫn thầm lặng yêu người ấy (ORIGINAL SIN)


Quote

"I am someone else when I'm with you, someone more like myself."

- Phim Original Sin


Là khi bạn muốn trong lòng người ấy, bạn luôn luôn là một cô gái rạng rỡ, lạc quan, yêu đời và đem đến cho người ấy một tháng 11 mãi mãi khó quên, dù thực sự bạn đang đứng bên bờ vực thẳm của sự sống bởi căn bệnh ung thư quái ác.

Yêu một người, là khi dù trong lòng bạn rất muốn ở bên người ấy mãi mãi nhưng phải buộc lòng đưa người ấy đến một ngã ba đường với một chiếc khăn bịt mắt mà ngày nào hai người cùng chơi đuổi bắt, nhưng lần này trò chơi ấy lại đấy hai người xa nhau vĩnh viễn.

Là khi bạn tự mình thay đổi nhờ vào những điều kỳ diệu của tình yêu: một anh chàng luôn sống trong ảo tưởng về cuộc sống hòan hảo của mình: một sự nghiệp đỉnh cao, những bộ đồ tề chỉnh đắt tiền với chiếc Mercedes đáng ganh tỵ - nhưng lại là một cuộc sống cô độc ích kỷ, lại quay ngoắt 180 độ để biết yêu hết mình, sống hết mình : biết dắt chó đi dạo, biết dự ngày lễ "Cha và con trai"; cùng người yêu ngồi bên cạnh những ngọn nến lung linh, nhìn thành phố về đêm lồng lộng gió ; tặng người ấy 12 món qùa lãng mạn tuyệt vời, kể cả mang đến cho người ấy một mùa Giáng Sinh hạnh phúc trong ngày lễ Tạ ơn.....( SWEET NOVEMBER)


Yêu một người là dù ta là ai, có nhơ nhuốc, tội lỗi, dục vọng thế nào, ta vẫn muốn rằng trong mắt người ta yêu, ta vẫn luôn trong sạch, và ngược lại ta cũng luôn giữ gìn cho người ấy thật tinh khiết như một thiên thần (JAN DARA)

Là khi một thần chết những tưởng đã chai sạn không còn cảm xúc sau nghìn triệu năm mang đến cho nhân lọai cái chết, lại có thể biết rung động, biết đem màu hồng của tình yêu xóa đi màu đen chết chóc...(MEET JOE BLACK)

Quote

"Love is passion. Obsession. Someone you can't live without. Someone you fall head over heels for. Find someone you can love like crazy, and will love you the same way back. Listen to your heart. No sense in life without this. To make the journey without falling deeply in love, you haven't lived a life at all.."

- Phim MEET JOE BLACK

Yêu một người là hễ khi nào trái tim vẫn còn đập thì bạn vẫn còn yêu, và dù không còn nằm trong cơ thể bạn nó vẫn biết truyền tình yêu ấy cho nơi mà nó trú ngụ...(21 GRAMS)

Quote

"- Khi bạn yêu một ai đó với tất cả trái tim mình, tình yêu đó sẽ không bao giờ mất đi ngay cả khi bạn phải chia xa. Khi bạn yêu một ai đó và dù bạn đã làm tất cả mà vẫn không được đáp lại thì hãy để họ ra đi. Vì nếu tình yêu đó là chân thật thì chắc chắn rằng nó sẽ trở về với bạn."

- Phim Hãy quên Paris



Là khi ta khát khao muốn rũ bỏ tên họ đển đến với nhau, để những luật lệ hà khắc của dòng họ không còn trói buộc được ta, để ta có thể đắm say sống cùng nhau trong điệu nhạc dìu dắt đêm vũ hội lẫn hạnh phúc chết bên nhau trong hầm mộ tối tăm. Là khi ta sợ hãi tiếng hót của sơn ca- sứ giả của bình minh vì bình minh đến chỉ mang theo sự chia phôi.... (ROMEO&JULIET)

Quote

"Love give me strength, and strength will help me through. Goodbye, dear father."

- Phim ROMEO & JULIET

Listen to "A time for us"



Yêu một người, là khi bạn không cần một trí óc thông minh để yêu mà chỉ cần một trái tim nóng bỏng chân thành, để chờ đợi cô gái của mình sau bao ngày phiêu dạt sẽ trở về với bạn, là khi dù chỉ có IQ duới 80, nhưng bạn vẫn biết nói rằng "Tôi có thể không thông minh, nhưng tôi biết yêu là gì !" ( FORREST GUMP)

Quote

"- Em sẽ yêu anh đến trọn cuộc đời anh chứ?

- Không, em sẽ yêu anh đến trọn cuộc đời em."

- Phim Hiện tượng

Listen to Forrest Gump Soundtrack



Yêu một người là khi một thiên thần sẵn sàng từ bỏ sự bất tử để đến với người mình yêu, bởi "Tôi thà được một lần được nàng chạm vào, được một lần ngửi mùi hương từ tóc nàng, một lần hôn vào đôi môi nàng còn hơn là sống trong sự vĩnh hằng mà không có những điều ấy. Chỉ một lần" (CITY OF ANGEL )

Quote

"I would rather have had one breath of her hair, one kiss from her mouth, one touch of her hand, than eternity without it. One."



Yêu một người là vẫn tin vào điều kỳ diệu, khi chàng mải miết đi tìm quyển sách có tên và số điện thoại của nàng giữa thành phố rộng lớn, còn nàng thì như phát rồ lên khi nhìn thấy tờ giấy bạc có tên và địa chỉ của người mình luôn mong nhớ (SERENDIPITY)

Quote

"Bạn có thể làm mọi thứ cho người mình yêu, ngoại trừ việc yêu họ lần nữa."

- Phim Chung thủy

Là đủ dũng cảm nói lời yêu với người ấy, vì bạn hiểu rằng, bạn sẽ phải tiếc nuối suốt đời nếu không nói điều đó ra, vì rằng trong tim bạn chỉ có hình bóng người ấy ( Runaway Bride - Cô dâu chạy trốn )

Quote

" Anh tin chắc rằng điều này sẽ không hề dễ dàng. Anh tin chắc rằng sẽ có một khoảnh khắc nào đó trong cuộc đời mình một trong hai chúng ta muốn rời bỏ. Nhưng anh cũng tin chắc rằng nếu giờ đây anh không ngỏ lời cùng em thì trong suốt quãng đời còn lại của mình, anh sẽ phải hối tiếc bởi vì anh biết rằng trong trái tim anh chỉ duy nhất có em thôi."

- Phim Cô dâu chạy trốn

Hay là sẵn sàng nhảy lên đoàn tàu đi đến trại tập trung của phát xít Đức, nơi mà biết rõ cái chết đang chờ chỉ để được ở gần nhau. (LIFE IS BEAUTIFUL)

Là sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình vì hạnh phúc của người yêu, là yêu vì mục đích yêu chứ không phải sự chiếm hữu. (CASABLANCA)

Quote

" Kiss me. Kiss me as if it were the last time.

- Phim Casablanca

Listen to "As time goes by"

Và hơn hết, yêu một người có nghĩa là không bao giờ phải nói lời hối tiếc ! (LOVE STORY)


Quote

"Love means never having to say you're sorry"

- Phim Chuyện Tình

Listen to "Love Story"


Hãy để những mối tình đẹp ở lại trong những bộ phim nói trên, còn bạn, hãy tự viết lên câu chuyện cổ tích của bạn, hãy mở rộng trái tim để đón nhận tình yêu, một cách tự nhiên. Tình yêu sẽ đến với những ai biết yêu say đắm và không ngần ngại thể hiện điều đấy, như một câu nói mà tôi rất thích trong phim My Best friend's Wedding"If you love someone you say it, you say it right then, out loud. Otherwise the moment just...passes you by..." ( Nếu bạn yêu ai, bạn hãy nói với người ta điều đó, thật to. Nếu không, cơ hội sẽ vuột qua...)

Bạn cũng đừng chờ đợi một người thật hoàn hảo, vì rằng, không có ai hoàn hảo cả, và vì rằng, chỉ khi bạn yêu họ, họ mới trở nên hoàn hảo mà thôi

Chúc bạn luôn yêu và luôn được yêu!

»»  read more

Chủ Nhật, 11 tháng 7, 2010

Thâu đêm với vũ khí...kích dục

v
Đồng hồ điểm 0 giờ, 4 cặp nam nữ loạng choạng, ngất ngưởng bước ra từ bar Barocco (Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 3, TPHCM). “Giờ đi đâu đây mấy em?” - tay "boy" tóc nhuộm vàng, mặc đồ hip- hop hỏi. “Gold Club nha! Xa mà vui, cái gì cũng có”- một “hot girl” đề xướng. Cả nhóm cười hô hố, leo lên xe máy tay ga đắt tiền, phóng về hướng Bình Tân.


Thâu đêm với vũ...kích dục !









Sau khi “tuyển” được hai cô chân dài, chúng tôi rồ ga phóng theo những cặp nam nữ trên. Mất gần 40 phút, chúng tôi có mặt tại Gold Club (số 117, đường số 7, phường Bình Trị Đông B, quận Bình Tân, TPHCM). Lúc này đã gần 1 giờ sáng. Phía ngoài bar là quán cà phê, được bài trí khá ấn tượng, đẹp mắt. Tay giữ xe hồ hởi như đã quen chúng tôi từ lâu lắm rồi: “Lâu quá đại ca mới đến chơi, hôm nay thứ 7 đông vui lắm đó...”. Ấn tượng đầu tiên khi chúng tôi bước vào là tiếng nhạc lớn đến nỗi lồng ngực muốn vỡ tung, tiếng la hét kích động từ những cô cậu tuổi teen trước màn rất “hot” của ba vũ công (một nam, hai nữ). Theo tiếng nhạc, họ uốn éo, quấn vào nhau thể hiện những động tác mơn trớn đầy kích dục. Tìm một góc khuất trong quán bar, chúng tôi kêu 10 lon ken (heineken) và một dĩa trái cây.
Diện tích của bar khoảng 200m2, được bố trí làm nhiều phần. Bên phải (từ cửa đi vào) là quầy bar, chính giữa là DJ (chỉnh nhạc) và sàn nhảy nhỏ xíu chưa đầy ba mét vuông. Phía trong cùng có ba bàn salon (loại nệm), còn tất cả là bàn cao. Kế bàn chúng tôi, khoảng 7 - 8 cô cậu có lẽ tuổi chỉ khoảng 15 - 17, ăn mặc luộm thuộm, đủ kiểu: dép lào, quần short, hip - hop, 2 dây... tóc thì nhuộm đủ bảy sắc cầu vồng. Hai đứa trẻ ôm ghì lấy nhau, bắt chước những động tác kích dục từ ba vũ công, chúng bạn thì hò hét cổ vũ. Trên bàn của nhóm này cũng sóng sánh rượu bia. Nhìn những gương mặt non choẹt, đỏ gay vì bia rượu, chúng tôi tự hỏi: Nhóm này sẽ làm gì khi rời khỏi đây?









Bốn cặp nam nữ mà chúng tôi theo, ngồi ở phía bàn salon góc trong cùng. Khá sành điệu, họ kêu 2 chai Hennessy và ít lon nước ngọt, nước suối. Phục vụ và đào xúm xít bu quanh để các cô cậu hài lòng. Khoảng 30 phút, cô bạn đi cùng tôi huých tay: “Anh xem kìa!”. Nhìn theo hướng chỉ tay của cô, chúng tôi thấy cả bàn “nhóc tì” đó đang ngả nghiêng, đầu lắc liên hồi, ánh mắt ngây dại, chốc chốc lại quơ tay cầm ly rượu nốc ực. “Làm gì mà họ say dữ vậy em?” - tôi giả lả hỏi. “Say gì, tụi nó đang “bay” đó” - cô bạn cũng là dân chơi chúng tôi mới làm quen bĩu môi nói. “Vậy hả? Sao tụi mình không “bay” giống họ đi?” - tôi đề nghị. “Đơn giản, để em hỏi mấy nhân viên ở đây lấy cho mình vài viên “kẹo”, cho anh bay... lên trời luôn” - cô ta cười ngất, rồi đi ra ngoài.
Những vũ công mặc đồ sexy tại Gold Club
Về khuya, Gold Club càng đông người ra vô tấp nập, tiếng nhạc mở hết công suất nhưng vẫn không át đi tiếng la ó, gào rú của số khách quá khích. Những cô nàng tiếp viên và cả gái làng chơi lượn lờ khắp bar để tìm khách. Thấy chúng tôi là hai anh chàng, một cô nàng nhỏ thó, mặc váy đỏ bó sát trờ tới làm quen: “Mấy anh đi có hai người hả? Em uống chung cho vui nha!”. Chưa đầy 3 phút, “bạn gái” của tôi quay lại, vẻ mặt buồn rượi: “Hết hàng!”. Theo lời cô ta thì hôm nay khách đông quá, dân “bay” lại nhiều, nên những kẻ bán “kẹo” không còn hàng. Biết chúng tôi đã có bạn, cô gái đang “ế độ” kia chào tạm biệt không quên dúi tôi tờ giấy bạc bao thuốc lá ghi số ĐTDĐ của cô, rồi nói nhỏ vào tai tôi: “Khi nào buồn thì gọi cho Mai nha!”.









Chúng tôi tỏ vẻ không hài lòng với cô bạn gái của mình: “có mỗi chuyện đó mà lo cũng không xong”. Cô nàng ôm tay tôi, cười khúc khích: “Nhưng em xin được số điện thoại của thằng bán “kẹo” rồi, nó nói tối mai vô chơi, cần nhiêu cũng có...”. Cô khoe tờ giấy ghi số điện thoại và tên của tay bảo vệ “kiêm” luôn nghề bán... “kẹo”.
Cứ khoảng 30 phút lại đến những màn trình diễn sôi động từ ba vũ công; người thanh niên mặc đồ bó sát; còn hai cô gái mặc đồ hai mảnh nhỏ xíu; quằn quại theo tiếng nhạc. “Cuộc tình tay ba” được các “khán giả” tán thưởng nồng nhiệt. Lúc này đã hơn 3 giờ, chúng tôi ra về trước khi trả hết gần 700 ngàn đồng cho 10 lon Heineken và dĩa trái cây (1 lon Heineken giá 60 ngàn đồng mắc gấp 4 lần so với giá thị trường).
Thuốc lắc được mua từ nhân viên bảo vệ
Giang hồ bảo kê và thuốc lắc


Cô gái đi với chúng tôi tỏ vẻ sành sỏi: “Mấy anh tưởng muốn bán, mua “kẹo” ở đây dễ lắm hả? Tụi em hay vào đây chơi nên mới mua được đó. Ở đây có 2 - 3 nhóm bảo kê và bán “kẹo”; đánh nhau suốt ngày cũng vì mấy vụ này...”.
Tối hôm sau (chủ nhật), sau khi làm vài lon bia, chúng tôi chạy thẳng đến Gold Club. Có lẽ là chủ nhật nên khách không đông bằng hôm qua. Nhưng bên trong cũng gần 100 khách. Vì đã hẹn trước, chúng tôi nhanh chóng liên lạc được với tay bảo vệ tên L. (khoảng 25 - 27 tuổi). Mất chưa đầy 5 phút, L. trong trang phục của một tay chơi; quần jean, áo thun đảo mắt tìm khách. Khi đã thấy chúng tôi, hắn tiến lại gần chào vài câu xã giao và hỏi: “Cần mấy “con”, tôi đi lấy? Ba xị rưỡi một viên (350 ngàn đồng)”. Cô bạn gái của tôi nhanh nhảu: “Hai viên nha anh!”. Lắc lư theo điệu nhạc, L. nói nhỏ vào tai tôi: “Cần gì cứ alô, “kẹo” thì bao nhiêu cũng có. Muốn lấy thì nhắn tin hoặc gọi trước nha!”.







Theo một dân chơi “cắm dùi” ở đây cho biết, Bar Gold Club dù mới hoạt động khoảng gần 1 năm, nhưng hút khách lắm, không ít dân chơi từ trung tâm thành phố đổ xô về đây hằng đêm. Ngoài việc mua bán “kẹo” dễ dàng, 1 - 2 ngày trong tuần còn có vũ... thoát y (!?). Còn những màn vũ kích dục thì cứ cách khoảng 30 - 40 phút lại diễn một lần trong một đêm. Những chiêu thức kinh doanh này không có gì mới lạ, nhưng thật sự đã hấp dẫn dân chơi ngoại thành, cũng như những nơi khác đổ về sau “giờ giới nghiêm”.









Khoảng gần 2 giờ, chúng tôi ra về. Trước quán một nhóm thanh niên ăn mặc hầm hố; tay, cổ đầy hình xăm đang lớn tiếng chửi nhau. Cô gái đi cùng nói nhỏ vào tai tôi: “Gã đàn ông tóc dài, mặc áo thun xám là Phòng “tóc dài” - một tay giang hồ có tiếng ở Cây Da Sà, Bình Tân. Chắc lại có nhóm nào đến phá đám nên mới xảy ra sự cố đây”. Một thanh niên chạy xe ôm ở đầu đường số 7 cho chúng tôi biết, từ ngày quán bar này mở ra, nơi đây thường xuyên xảy ra đánh nhau, gây mất an ninh trật tự tại địa phương. Đặc biệt nhất là những ngày cuối tuần, từ 2 - 3 giờ sáng; có báo CA, nhưng khi lực lượng CA đến thì mọi việc đã được dàn xếp ổn thỏa...\\\










Hoạt động thâu đêm suốt sáng, lợi nhuận béo bở từ các dịch vụ ăn theo đã biến nơi đây thành một ổ tệ nạn và phức tạp về an ninh trật tự. Tại đây đã xảy ra khá nhiều vụ đánh nhau giữa “bảo kê” và khách, cả những cuộc “dằn mặt” nhau để tranh giành “làm ăn” giữa các băng nhóm giang hồ. Theo tìm hiểu của chúng tôi, hiện nơi đây xuất hiện khoảng 2 - 3 băng nhóm giang hồ do Út Trình, Út mập, Tám “gà” từ quận 8 sang. Nhưng nhóm của Phòng “tóc dài” khu Cây Da Sà, Bình Tân là dữ dằn hơn cả. Không ít tay giang hồ máu mặt đội lốt vệ sĩ hoạt động bảo kê, mua bán thuốc lắc...Việc L., một bảo vệ kiêm luôn nghề bán “kẹo” là một điển hình cho những việc làm vi phạm pháp luật tại đây.









Bình Tân là một quận mới, đang trong quá trình đô thị hóa nên xảy ra tình trạng cư trú phức tạp, kéo theo nhiều kiểu kinh doanh chụp giật, biến tướng cốt thu hồi vốn nhanh, bất chấp các quy định của pháp luật. Theo báo cáo của đoàn kiểm tra liên ngành văn hóa xã hội quận Bình Tân, trên địa bàn toàn quận có khoảng 160 quán cà phê nhạy cảm; 34 cơ sở là các nhà hàng, quán ăn nhạy cảm và 8 cơ sở hoạt động dưới hình thức bar... chủ yếu tập trung ở phường Bình Trị Đông B. Thế nhưng, việc xử lý chưa thật sự mạnh, bởi việc quản lý các nghành nghề kinh doanh nhạy cảm chưa chặt chẽ.







Một số cơ sở lách luật, gây khó khăn cho công tác quản lý và kiểm tra như: đăng ký kinh doanh là quán ăn, cà phê (có biểu diễn nghệ thuật chuyên nghiệp), nhưng thực tế kinh doanh dạng quán bar. Không chỉ có Gold Club, còn rất nhiều những cơ sở như: Nhạc Trẻ 789; CLB số 6... có những biểu hiện lách luật và vi phạm pháp luật.
»»  read more